• Home|

Đời công nhân “làm sai bị chửi, làm đúng cũng chửi”, giấc ngủ tạm bợ cả đời tằn tiện tích cóp cũng chỉ được vài đồng

8 January, 2019

Bị cho thôi việc khi vừa đạt “độ chín”, nhiều công nhân đột ngột rơi vào cảnh “tiến thoái lưỡng nan”. Làn sóng ấy đang ập tới các khu công nghiệp (KCN), ảnh hưởng đến hàng nghìn công nhân, đòi hỏi những giải pháp cấp bách từ các cơ quan chức năng.

 

Cho công nhân nghỉ việc và tuyển người mới để chỉ phải trả mức tiền lương, mức đóng bảo hiểm thấp và năng suất lao động cao hơn. Những tính toán “tận thu” của doanh nghiệp đã dần tới mức báo động. Ngược lại, người lao động còn quá thiếu kiến thức cũng như công cụ để tự bảo vệ mình.

Làm sai 1 chút…. chửi
Làm đúng cũng chửi… 
Giận cá chém thớt… chửi tất
Đi tiểu lâu…. chửi
Không tăng ca… chửi
Có việc gia đình xin nghỉ phép… chửi
Con nhỏ hay nghỉ… chửi. Bảo nghỉ luôn đi.
Động thai hay nghỉ…Nó bảo nghỉ luôn đi.
Có nhiều khi gia đình bận phải nghỉ nó cũng đéo cho nghỉ. Vặn đủ cái
Ốm đau nghỉ up nhiều… chửi rồi cho lá đơn
Đi làm chỉ sợ mất  chuyên cần
Cuối năm nó mong mình nghỉ khỏi phải tốn tiền thưởng. Bữa ăn thì thảm hại. Cho ăn như ăn cầm xác.

Giấc ngủ cũng phải tạm bợ thế này. Chỉ mong chợp mắt được 1 chút để có sức cày tiếp buổi chiều.
Nhiều khi nghĩ mà ức. Đời công nhân thấp cổ bé họng. Làm thì khổ mà cʜửı trên đầu, lương chẳng được bao nhiêu. Nghề nào cũng là nghề đáng trân trọng. Nhưng công nhân thấy nhiều lúc tủi thân quá mọi người à.

Đời công nhân nhiều cơ cực, làm quần quật nhưng với nhiều người lương tháng chỉ đủ chi tiêu tằn tiện, ước mơ về cuộc sống chất lượng hơn dường như là cái gì đó xa xỉ… Vì thế, sự hỗ trợ về vật chất, tinh thần cho công nhân luôn là điều đáng quý.

Với 23 năm gắn bó, đồng nghiệp trong công ty ví vợ chồng chị là “cây cao bóng cả”, tưởng phải có của ăn của để, nhưng chị thật thà tâm sự: “Hì hục làm, ki cóp, cần kiệm dữ lắm mới tích góp xây nhà và sau 3 năm mới trả được nợ. Giờ thì con đã lớn, đứa cuối cấp 3, đứa đầu cấp 2, rồi phải phụng dưỡng ba mẹ, nên lương vợ chồng vừa đủ chi tiêu trong nhà. Lỡ có ốm đau, đám hỏi… chắc phải vay mượn”.

Lãnh lương ra còn… 10.000 đồng

Cũng chật vật không kém là vợ chồng đồng nghiệp cùng công ty chị Lan – Nguyễn Thị Thanh Nhứt (41 tuổi) và anh Dương Minh Tuấn (47 tuổi, ngụ Q.Gò Vấp) với hơn 10 năm làm công nhân. Khi hỏi về cuộc sống với mức lương 5 triệu/tháng, chị Nhứt chỉ tay về phía chiếc giường xếp cũ kỹ nói một cách chông chênh: “Đó, chiều nay nhận lương, đem về nhà còn đúng 10.000 đồng. Ăn trước trả sau, đó là chưa kể nợ mượn làm nhà, nợ người thân. Biết bao giờ cho hết cái cảnh này”.

Chồng chị xen ngang: “Tôi sợ nhất đám hỏi, tiệc tùng cùng bạn bè. Không đi thì coi sao được, đi thì thêm lo”. Nhà anh chị chật hẹp, chiều ngang nhà chưa được 2 m, gác lửng, đồ đạc đơn sơ, vừa là nơi sinh hoạt, vừa là góc học tập, vừa là chỗ ngả lưng…
Nhưng những gia cảnh như chị Nhứt hay chị Lan, có lẽ vẫn may mắn khi có mái nhà để che mưa nắng. Nhiều mảnh đời công nhân xa nhà bươn chải lo kế sinh nhai phải đi thuê nhà, bơ vơ lạc lõng nơi đất khách, chen chúc từng mét vuông nhà trọ chật chội để sinh sống.
Chị Lê Thị Xắn (35 tuổi) và chồng Phan Văn Phong (40 tuổi) cùng quê Thanh Hóa khăn gói vào miền Nam lập nghiệp. Mười năm là chặng đường không ngắn ở nơi xứ người, từ khi họ chỉ là đồng hương đến khi “góp gạo thổi cơm chung”.

Anh Phong làm thợ hồ, bất kể nắng mưa gắng Kıếɱ cho được 350.000 đồng/ngày mới đủ lo cho gia đình. Còn chị, công nhân một công ty có vốn đầu tư nước ngoài, chuyên gia công giày tại TP.Biên Hòa (Đồng Nai), với đồng lương 4,5 triệu đồng/tháng, ngậm ngùi: “Làm công nhân thì lương vừa đủ trang trải, sống cảnh thuê trọ và lo cho 2 đứa con ăn học. Đó là chưa kể ốm đau, ma chay cưới hỏi… tôi phải làm tăng ca để kiếm thêm bù vào những khoản đó, chật vật cứ mãi chật vật”.

Chị kể nhiều khi trong người không được khỏe nhưng vẫn phải cố đi làm vì nghỉ ngày nào công ty trừ lương ngày đó, việc mất đi một vài trăm nghìn là điều rất khủng khiếp. Căn phòng thuê chỉ 15 m2, nhưng phải đón thêm bà ngoại ở quê vào chăm đứa nhỏ tròn 4 tuổi. Tiền thuê nhà, tiền gửi trẻ, chi phí sinh hoạt… lương vợ chồng chẳng thấm vào đâu, nên tính toán chi tiêu sao cho hợp lý như một bài toán lúc nào cũng thường trực trong đầu hai vợ chồng.

Những niềm vui nho nhỏ

Trong cuộc sống chật vật của hàng vạn đời công nhân, cũng may còn có những chương trình hỗ trợ khiến họ ấm lòng.

Ông Trần Thiên Long, Phó giám đốc Quỹ hỗ trợ công nhân thuộc Ban Quản lý các khu chế xuất – khu công nghiệp TP.HCM (Hepza), cho biết có một nguồn vốn tự tạo trên cơ sở vận động tài trợ và đóng góp tự nguyện của các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước để chăm lo việc học và đời sống tinh thần công nhân. Thành lập từ năm 2008 đến nay, quỹ hỗ trợ này đã cấp được 283 học bổng cho công nhân, với số tiền gần 1 tỉ đồng; cho gần 800 công nhân vay tiền đi học không lãi suất với số tiền hơn 2,6 tỉ đồng; trang bị máy thể dục, tủ sách công nhân, phòng karaoke, radio, hệ thống phát thanh ở các nhà lưu trú công nhân ở khu chế xuất Tân Thuận, Linh Trung và khu công nghiệp Hiệp Phước…

Công nhân ở địa bàn TP.HCM và cả nước cũng không xa lạ với chương trình “Phúc lợi cho người lao động”, được triển khai ở 30 tỉnh, thành với gần 1.000 công đoàn cơ sở tham gia.

Thông qua việc hỗ trợ lãi suất và được trả chậm trong 6 tháng trừ dần qua lương, người lao động sẽ được tiếp cận các sản phẩm điện tử, đồ gia dụng thiết yếu cùng những dịch vụ về chăm sóc sức khỏe, nâng cao chất lượng cuộc sống. Và những công nhân nghèo đã coi đây như cầu nối cho cuộc sống của họ.

Chị Nhứt khoe: “Cũng không nghĩ là mình sẽ sắm được cùng một lúc những đồ dùng trong nhà. Trong đời cũng chưa biết và chưa từng nghĩ sẽ bỏ ra gần 4 triệu đồng để ƫıȇɱ vắc xin HPV cho con gái. Nhờ chương trình phúc lợi này mà những công nhân như chúng tôi mới có thể làm được điều này”.

Hay như gia đình chị Xắn và anh Phong, tuy hơn 10 năm nay vẫn ở nhà thuê, nhưng từ sự hỗ trợ của những chương trình phúc lợi ít nhiều đã mang lại nguồn động viên tinh thần. “Mơ ước về một chút gọi là tiện nghi, thư giãn, giải trí sẽ chẳng bao giờ với tới nếu như công nhân như tôi không gặp những hỗ trợ thế này”, chị Xắn chia sẻ. Còn với đôi vợ chồng trẻ Nương – Đạt như cũng san sẻ được phần nào khó khăn phía trước, khi chương trình phúc lợi như cầu nối chung tay cho hành trình mổ tim cho bé…

(Theo